Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Vừa chữa bệnh vừa có thu nhập cao


Đăng lúc: Chủ nhật - 02/09/2012 23:09 - Người đăng bài viết: V.Hoàng
Anh Lê Giang Phong (sinh năm 1977), ở thôn 4, xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, Quảng Ngãi có niềm vui lớn là vừa chữa được bệnh của mình vừa có thu nhập cao nhờ trồng nấm linh chi.
Một góc khu trồng nấm của anh Phong.
Một góc khu trồng nấm của anh Phong.
Anh Phong kể, năm 2004, trong lúc gia đình đang túng thiếu khó khăn thì anh phát hiện mình bệnh gan và tim. Điều trị cả đông và tây y nhưng bệnh ngày càng nặng hơn. Tình cờ được một lương y hướng dẫn, anh Phong mua nấm linh chi về uống, một thời gian thấy bệnh thuyên giảm. “Tôi mừng lắm nhưng không biết lấy tiền đâu để mua tiếp vì lúc đó giá nấm linh chi rất đắt: 1kg nấm hơn 1 triệu đồng- tương đương 2 chỉ vàng. Tôi quyết định học trồng nấm linh chi để điều trị bệnh cho mình”- anh Phong nhớ lại.
 
Năm 2008, anh khăn gói ra Hà Nội tìm PGS - TS Nguyễn Thị Chính - Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu phát triển nấm và sản phẩm sinh học. Qua trò chuyện, cảm thương số phận và nghị lực của người thanh niên nghèo, PGS - TS Chính đã nhận hướng dẫn người học trò đặc biệt này. "Dù rất nỗ lực và được PGS - TS Chính hướng dẫn tận tình, thế nhưng yêu cầu kỹ thuật trồng nấm linh chi rất khắt khe, trong khi đó trình độ học lực của bản thân mới lớp 9, nên sau khi trở về tôi vẫn không trồng được. Không nản lòng, tôi vay mượn tiền ra Hà Nội gặp PGS - TS Chính để học tiếp. Sau lần thứ 4, vào khoảng năm 2009, tôi mừng rơi nước mắt khi thấy những mầm nấm linh chi đã mọc lên”- anh Phong kể.
 
Trồng được nấm linh chi rồi, anh tìm hiểu trồng thêm nấm sò, nấm sọ khỉ... Đã dư nấm để làm thuốc chữa bệnh, anh bán bớt để có thu nhập. Ngay sau đó, được Hội ND giúp đỡ, anh vay trên 300 triệu đồng mở rộng cơ sở sản xuất nấm. Cuối năm 2009, cơ sở trồng nấm của anh đã được công nhận là trang trại. Mỗi năm, cây nấm mang về cho anh và gia đình trên 150 triệu đồng. Không những vậy, anh được Hội ND tỉnh tín nhiệm ký hợp đồng mở lớp hướng dẫn cho 200 ND trong tỉnh kỹ thuật trồng nấm.
 
Tháng 6.2011, được UBND huyện Mộ Đức khuyến khích, cùng sự trợ giúp thiết bị sản xuất nấm ăn và nấm dược liệu, với trị giá khoảng 1,1 tỷ đồng của Sở KH-CN tỉnh, trang trại của anh Phong đã được nâng thành HTX sản xuất - kinh doanh Nấm Đức Nhuận. HTX có 12 thành viên, do anh Phong làm chủ nhiệm. Tuy mới thành lập, tính đến tháng 8.2012, HTX của anh Phong đã sản xuất và cung cấp ra thị trường 25.000 bịch phôi nấm các loại, trị giá khoảng 100 triệu đồng. Trừ chi phí, HTX lãi khoảng 30 triệu đồng.

Nguồn tin: Dân Việt

Bài 2: Nhiều “khoảng trống” của ngành nấm

- Có thể nhận thấy, ngành nấm nước ta hiện đang tồn tại quá nhiều “khoảng trống”, từ cơ chế chính sách hỗ trợ phát triển cho đến công tác nghiên cứu khoa học về nấm đều gần như bị bỏ quên.

Bỏ quên nghiên cứu nấm

Theo Trung tâm Công nghệ sinh học thực vật (Viện Di truyền nông nghiệp), ngành nấm chậm phát triển do chúng ta quá thiếu nguồn nhân lực chuyên sâu về nấm. “Cả nước chưa có bất kỳ nơi nào đào tạo ngành nấm, từ bậc sơ cấp nghề cho tới đại học, cũng chưa có viện nghiên cứu nấm quốc gia. Phần lớn chúng tôi phải tự nghiên cứu, chuyển giao công nghệ, còn người trồng nấm thì vừa học vừa làm là chính” – ông Lê Hồng Vinh – Phó Giám đốc Trung tâm Công nghệ sinh học thực vật cho biết.

Mô hình trồng nấm linh chi của HTX Nấm Khánh Phú (Yên Khánh, Ninh Bình).
Mô hình trồng nấm linh chi của HTX Nấm Khánh Phú (Yên Khánh, Ninh Bình).

Được biết, trung tâm này đã nghiên cứu chọn tạo và xây dựng quy trình nhân giống, nuôi trồng được 16 loại nấm ăn, nấm dược liệu, trong đó Bộ NNPTNT đã công nhận chính thức 5 giống. Tuy nhiên, các nghiên cứu khoa học về nấm khác rất ít ỏi; cả nước mới có khoảng 40 cơ sở có phòng nhân giống cấp II, III; việc cơ giới hóa trong sản xuất nấm và nghiên cứu về sâu bệnh nấm gần như bị bỏ quên.

Đặc biệt là với các hộ sản xuất nấm thương phẩm, 3 cái khó thường trực của họ là dịch bệnh, không bảo quản được và đầu ra thì bấp bênh. Bà Phạm Thị Cúc – Giám đốc Công ty T&B (Ninh Bình) cho biết: “Thường thì sau hơn 1 tháng, nấm sẽ cho thu hoạch, nhưng có vụ sản lượng giảm tới 1/3 do bị sâu bệnh tấn công.

Ngoài ra, nấm sò, nấm mỡ như chỗ chúng tôi đang trồng lại chưa có công nghệ bảo quản tốt nên sau khi thu hoạch là phải bán ngay. Cũng vì lý do này mà thương lái thường xuyên ép giá người trồng, nhưng không bán cho họ thì biết bán cho ai?...”. Cũng theo bà Cúc, công nghệ phổ biến nhất trong ngành nấm hiện nay là… phơi khô.

Chậm do thiếu nguồn lực?

Mặc dù đã được chọn là sản phẩm quốc gia, nhưng sau gần 2 năm triển khai, đề án khung phát triển sản phẩm nấm ăn và nấm dược liệu do Bộ NNPTNT xây dựng vẫn giậm chân tại chỗ, những khó khăn của ngành chưa hề được giải quyết.

Ông Nguyễn Trí Ngọc – Viện trưởng Viện Nghiên cứu nông lâm nghiệp Thành Tây, người từng tham gia xây dựng đề án này cho biết: Mục tiêu cụ thể mà ngành nông nghiệp đưa ra là tới năm 2015, sản lượng nấm các loại sẽ đạt 400.000 tấn, trong đó 25% xuất khẩu; tới năm 2020 là 1 triệu tấn, kim ngạch xuất khẩu khoảng 1 tỷ USD. Nhưng thực tế cho thấy, tiến độ thực hiện đề án quá ì ạch, chưa đi vào thực tế.

"Để giải quyết được những khó khăn trong sản xuất nấm, ngay từ lúc này ngành nông nghiệp phải nhanh chóng tổ chức lại sản xuất, trong đó tập trung vào kỹ thuật, giống, máy móc công nghệ...”.
Ông Cổ Đức Trọng
Ông Cổ Đức Trọng – Giám đốc Công ty TNHH Linh chi Vina – người trồng nấm linh chi đầu tiên ở Việt Nam nêu lên một thực tế: “Quyết định có đã lâu rồi, Cục Trồng trọt đã tổ chức nhiều hội nghị khắp từ Bắc tới Nam, nhưng đến nay chương trình vẫn đi theo chương trình, quản lý đi đường quản lý, còn các đơn vị sản xuất, HTX, trang trại thì đi theo con đường riêng của họ. Nghĩa là chưa có liên kết gì với nhau. Chủ trương vẫn thực hiện trong hội thảo, nhưng sau hội thảo thì việc ai nấy làm”.

Tương tự, ông Trương Văn Mười – Giám đốc Công ty CP Việt Mỹ cho biết thêm: “Nhà nước đã bước đầu quan tâm tới phát triển ngành nấm, nhưng để trở thành sản phẩm quốc gia thì còn rất nhiêu khê. Chúng tôi lâu nay cũng mang đề án đi nói chuyện với nhau cho… vui, chứ đề án chưa có tác động gì tới sản xuất. Nông dân thì chỉ biết sản xuất theo lối mòn, làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu”.

Đem câu chuyện trên trao đổi với Cục Trồng trọt – đơn vị được giao phối hợp với các ban ngành liên quan triển khai đề án sản phẩm nấm quốc gia, ông Phạm Đồng Quảng - Phó Cục trưởng cho biết: “Sở dĩ đề án chậm đi vào thực tế là do thiếu nguồn lực. Dự kiến tổng nguồn vốn triển khai đề án khung là 6.900 tỷ đồng, trong đó ngân sách nhà nước là 650 tỷ; kinh phí từ doanh nghiệp, nông dân, vốn vay tín dụng là 6.250 tỷ, nhưng do thời gian qua ngân sách nhà nước gặp nhiều khó khăn nên các đơn vị không có vốn để thực hiện”.

Tuy nhiên, theo ông Cổ Đức Trọng, nguyên nhân sâu xa không phải do thiếu vốn. “Tiền của các công ty hay những người muốn nhảy vào ngành nấm thực ra không thiếu; về trang thiết bị máy móc, giống nấm, kỹ thuật, nước ta thiếu thì có thể nhập khẩu, mời chuyên gia nước ngoài về hướng dẫn. Nhưng tại sao ngành nấm vẫn chậm phát triển?

Đó là vì người trồng nấm quá thiếu kinh nghiệm, mà kinh nghiệm thì phải có thời gian. Nấm là loại cây trồng khá khó tính, đôi khi cũng “nhức đầu sổ mũi” như con người, chuyên gia nhìn là bắt bệnh được ngay, còn nông dân chỉ qua khóa học ngắn như kiểu “xóa mù” thì không thể biết được. Vì vậy mà chuyên gia đi rồi, thì nấm cũng “đi” theo”.

Rõ ràng, những gian nan ở phía trước trong câu chuyện xây dựng thương hiệu quốc gia cho cây nấm có thể nhìn thấy rõ, bởi ngay cả đối với những nông sản chủ lực giúp Việt Nam trở thành một trong những quốc gia hàng đầu trong xuất khẩu nông sản như gạo, cà phê, cao su, cá tra… thì cũng chưa sản phẩm nào có thương hiệu quốc gia, dẫn tới những cú thua đau trên thị trường thế giới.

Nghề võ, nghiệp... nấm


Đăng lúc: Thứ hai - 01/10/2012 13:49 - Người đăng bài viết: Thu Hiền
Linh chi là loại thảo dược thượng hạng, nếu trồng thành công có thể hái ra tiền. Ở Quảng Ngãi, nấm linh chi đang được vun vén, chăm sóc bởi một cựu chiến binh trẻ tuổi từng là võ sĩ hạng nặng.
Nhờ nấm linh chi, anh Phong đã thoát nghèo.
Nhờ nấm linh chi, anh Phong đã thoát nghèo.
Cựu chiến binh đó là Lê Giang Phong, hiện là Chủ nhiệm Hợp tác xã Nấm linh chi ở xã Đức Nhuận, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi.
 
Sàn đấu và bục giảng
 
Trên bục giảng của xã Nghĩa Lâm, huyện Tư Nghĩa, anh Lê Giang Phong - nông dân sản xuất giỏi của tỉnh Quảng Ngãi đang truyền đạt kinh nghiệm trồng nấm linh chi cho 30 nông dân địa phương. Trong số đó, có những người từng trồng nấm linh chi nhưng thất bại.
 
Cách đây chưa lâu, võ sĩ Giang Phong từng thượng đài hạng 54-57kg và luôn ra những cú đấm “búa tạ”. Phong thái và đòn đánh của anh mau lẹ như chớp khiến nhiều đối thủ đo ván.
 
Bẵng đi một thời gian, người ta bất ngờ khi ông võ sĩ Giang Phong lại xuất hiện trên truyền hình và được biểu dương là nông dân sản xuất giỏi. Cao điểm, anh bán nấm giống thu hàng chục triệu đồng/tháng. Anh hạch toán, nếu mở rộng sản xuất có thể kiếm cả trăm triệu không phải là khó.
 
Ngôi nhà của anh tại xã Đức Nhuận, giờ đã trở thành phân xưởng ươm cấy nấm linh chi. Khắp ngôi nhà ngổn ngang những bịch nấm giống. Nhưng vẫn chưa phải là hết, bởi bên cạnh xưởng còn có một căn phòng nhỏ, cũng ngổn ngang chai lọ, máy bảo ôn, đông lạnh. Đó là phòng hóa nghiệm nuôi cấy nấm linh chi.
 
Mở tủ lạnh lấy ra một bọc nấm nhỏ, anh cho biết, đó là giống nấm tốt nhất được anh cất giữ để nhân giống nấm con. Bên cạnh tủ lạnh là tủ bảo ôn, tủ cấy phôi, nhân giống... Nhìn căn phòng này, người ta dễ nhầm tưởng chỉ dành cho những kỹ sư sinh, hoá. Nhưng, thành công của anh đã cho thấy, nếu cần cù và chịu khó học hỏi, người nông dân vẫn có thể nắm bắt và làm chủ được khoa học.
 
Nuôi cấy phôi nấm linh chi, đây là khâu khó nhất mà không phải ai cũng có thể làm được. Trong căn phòng này, anh nông dân Lê Giang Phong có nhiều đêm thức trắng. Bởi trước khi đến với nghề nấm, anh trải qua cả ngàn thất bại, khiến tiền trong nhà lần lượt đội nón ra đi.
 
Dính vào nghề nấm
 
Khi học võ và thành danh, anh Phong vào xã Bình Thắng và xã Phước Long, tỉnh Bình Phước mở “lò” và thu nạp được 150 môn sinh đến học võ, tạo ra khí thế võ thuật hừng hực. Cuộc đời người học võ có trong tay cả trăm môn sinh là niềm hạnh phúc, đôi khi hơn cả tiền bạc.
 
Một buổi chiều khi dạy võ trở về, trời đổ mưa to đột ngột, người em gái và cũng là môn đệ giỏi nhất của anh bị nước cuốn trôi. Sư phụ Phong buồn rầu, cạo trọc đầu và tuyên bố giã từ nghề võ, trở về quê hương.
 
“Những năm tháng sầu thảm nhất là thời gian đó, không võ thuật, không nghề nghiệp rồi đổ bệnh” – anh kể lại. Võ sĩ Lê Giang Phong trở thành người tàn phế bởi bệnh tim bao mỡ. Ngày nào anh cũng ngất xỉu. Anh từng bi quan, suy nghĩ: “Mệnh mình chẳng lẽ ngắn ngủi vậy sao!”.
 
Đến khi anh sử dụng nấm linh chi một thời gian thì bệnh thuyên giảm hẳn. Tuy nhiên, giá thành linh chi cách đây vài năm khá đắt, tương đương 3 chỉ vàng/kg. Cảm kích loài thần dược này, anh trăn trở phải trồng nấm linh chi để hạ giá thành và để nhiều người cùng được sử dụng. Và anh khăn gói ra Hà Nội học nghề trồng nấm với cơ thể vẫn chưa hết bệnh.
 
Học nghề trở về nhưng vẫn thất bại. Chỉ vào đống bao ươm nấm, anh cho biết: “Cứ ươm cả ngàn bao, nấm thì không thấy toàn thấy các loại meo, mốc thi nhau phát triển. Mỗi lần thất bại, anh lại rút ra bài học mới và lại tiếp tục khăn gói ra Hà Nội học thêm. Lần 1, lần 2, mãi đến lần thứ 4 ra Hà Nội trở về, nấm linh chi mới nhú lên trong ngôi nhà của anh... Nấm linh chi sau 3 đến 4 tháng có thể cho thu hoạch.
 
Được Sở Khoa học-Công nghệ tỉnh tiếp sức gói thiết bị lò hấp tiêu trùng trị giá 1,3 tỷ đồng; Hội Nông dân cho vay vốn 300 triệu đồng hưởng lãi suất thấp, năm 2011 cơ sở trồng nấm của anh được Sở Khoa học-Công nghệ và UBND huyện Mộ Đức chọn làm dự án khoa học công nghệ cấp tỉnh. Năm 2012, trại trồng nấm của anh được nâng cấp lên Hợp tác xã. Trong 2 năm qua, anh đã xuất bán ra thị trường 300kg nấm với giá 800.000 đồng/kg. Hiện nay anh đứng ra nhận bao tiêu toàn bộ sản phẩm nấm linh chi cho bà con nông dân trong tỉnh.
 
Tiếp sức cho nông dân
 
Ngồi giữa ngôi nhà đầy nấm với nụ cười mãn nguyện, anh kể lại cuộc đời thành bại của mình: “Nhập ngũ tháng 3.2007, sau đợt huấn luyện, mình được điều động về Trung đoàn 97 ở Buôn Ma Thuột. Vào lính, mình được học nhiều điều, từ tình đoàn kết, thương yêu đồng chí đồng đội cho đến tình yêu đất nước. Còn một điều nữa thật khó quên, đó là 10 lời thề của quân đội nhân dân Việt Nam: “Thắng không kiêu, bại không nản”.
 
Đến nay anh Phong đã tham gia truyền đạt kinh nghiệm sản xuất nấm linh chi cho 6 lớp với 300 nông dân. “Sắp tới tôi sẽ nhân giống linh chi đen để phát triển thêm. Còn nhà xưởng với diện tích 500m2 hiện đã quá tải, tương lai phải mở rộng thì mới đủ xoay vòng”- anh Phong cho biết.
Chất lính vẫn còn trong người nông dân khi xuất ngũ, nhờ đó anh luôn giữ được sự kiên trì, bền bỉ khi làm ăn. Đối với anh, bên cạnh thất bại luôn ẩn giấu sự thành công, nếu bỏ cuộc là đánh mất cơ hội. Anh cho biết, nếu phát triển mạnh, mở rộng phân xưởng, mỗi tháng hợp tác xã có thể tạo việc làm cho nhiều người và thu nhập sẽ tăng cao.
 
Một công ty tại Hà Nội đã ký hợp đồng để bao tiêu sản phẩm cho bà con nông dân. Tuy nhiên, anh Phong bảo, chỉ bán trong tỉnh, nấm linh chi của hợp tác xã đã không đủ nguồn cung.
 
Say sưa với thành công, anh tiếp tục nhân giống nấm xích chi. Trong ngôi nhà của anh, qua một lần cấy ươm, giống xích chi đã “ngoan ngoãn” xuất hiện với màu sắc đỏ như huyết.
 
Ông Nguyễn Xuân Lập- Phó Chủ tịch Hội Nông dân xã Đức Nhuận chia sẻ: “Từ thành công của anh Phong, hiện nay Hội đang chuẩn bị mở rộng để phát triển thành làng nấm Đức Nhuận, góp phần thực hiện Chương trình xây dựng nông thôn mới”.

Nghề và cây siêu lợi nhuận

Đăng lúc: Thứ tư - 12/03/2014 18:59 - Người đăng bài viết: V.Hoàng
Sau thông tin chợ, siêu thị bày bán nấm không rõ xuất xứ, người tiêu dùng mới bắt đầu quay sang tìm nấm sản xuất trong nước và nhận ra: Nấm Việt quá ít ỏi trên thị trường!
Chăm sóc nấm linh chi tại HTX Nấm Khánh Phú (Yên Khánh, Ninh Bình).
Chăm sóc nấm linh chi tại HTX Nấm Khánh Phú (Yên Khánh, Ninh Bình).
 
Ngày 16.4.2012, Thủ tướng Chính phủ đã có Quyết định 439 về xây dựng chiến lược phát triển nấm thành sản phẩm quốc gia. Song cho đến nay, lộ trình thực hiện chương trình này vẫn còn quá chậm trễ, khiến chúng ta bỏ lỡ nhiều cơ hội khai thác tiềm năng từ cây trồng này.
 
Trồng nấm - vừa làm vừa chơi
 
Là người đầu tiên bắt tay vào nghề trồng nấm ở Ninh Bình vào năm 1993, đến nay ông Phạm Quốc Hương - Giám đốc Trung tâm Sản xuất giống nấm và chế biến nấm xuất khẩu Hương Nam (xã Khánh Nhạc, huyện Yên Khánh) đã hiểu rõ về những cây nấm như một chuyên gia. 
 
Ông Hương khẳng định: “Là nước nông nghiệp nên ở đâu chúng ta cũng có sẵn nguyên liệu để trồng nấm như rơm rạ, mùn cưa, bã mía, thân, lõi ngô, bông phế thải của các nhà máy dệt… Do đó, việc phát triển nghề trồng nấm mang rất nhiều ý nghĩa, không những dọn sạch đồng ruộng, mà còn mang lại lợi ích kinh tế cực kỳ lớn, góp phần giải quyết việc làm cho nhiều lao động nông thôn”. 
 
Hiện trung tâm của ông Hương có 6.000m2 lán trại, chủ yếu sản xuất và thu mua nấm tươi, cung ứng giống nấm các loại, đồng thời là địa chỉ dạy nghề có uy tín. Trung tâm này cũng mới đầu tư một dây chuyền sơ chế, bình quân mỗi năm tiêu thụ trên 1.000 tấn nấm các loại.
 
“Trong làm nấm, chúng tôi không tính theo diện tích, mà tính trên quy mô nguyên liệu. Thường thì 1 tấn rơm rạ khô có thể sản xuất được 5,5 tạ nấm sò tươi, với giá bán trung bình 17.000 đồng/kg, nông dân thu nhập trên 9 triệu đồng, tương đương 1,5 tấn lúa, trong khi diện tích đất sử dụng chỉ khoảng 20m2, làm 3 tháng/vụ, chi phí hết chừng 2,3 triệu đồng/vụ. Trồng nấm vừa làm vừa chơi cũng có thể sản xuất 3 vụ/năm, quy ra ha thì thu nhập của người trồng nấm có thể lên tới vài tỷ đồng/năm” – ông Hương cho biết. 
 
Tại huyện Lai Vung (tỉnh Đồng Tháp), ông Trương Văn Mười nổi tiếng khắp vùng nhờ những thành công nổi bật trong việc sản xuất, kinh doanh nấm. Khởi nghiệp với cây nấm rơm từ 30 năm trước, đến nay ông Mười đã có một nhà máy đóng hộp công suất 3.000 tấn/năm ở khu công nghiệp Sông Hậu, xã Tân Thành (huyện Lai Vung), với tổng vốn đầu tư trên 50 tỷ đồng. 
 
Ông Mười cho biết: “Ngoài tự sản xuất, mỗi ngày nhà máy còn thu mua 7-10 tấn nấm rơm của gần 100 hộ trồng nấm vệ tinh quanh vùng. Hiện giá nấm rơm tươi trên địa bàn đạt 30.000 đồng/kg; nấm đã lột vỏ, luộc chín giá 55.000 đồng/kg. Riêng năm 2013, chúng tôi xuất khẩu được 2.000 tấn nấm, trong đó 80% đi Mỹ, còn tiêu thụ nội địa rất ít”. 
 
Anh Nguyễn Văn Quang - chủ một trại nấm ở xã Khánh Phú (Yên Khánh, Ninh Bình) cho biết thêm: “Vốn đầu tư cho trồng nấm không nhiều, ai cũng có thể học được, chỉ sau hơn 30 ngày trồng là có sản phẩm thu hoạch, đặc biệt thị trường tiêu thụ hiện rất thuận lợi. Ngay như trang trại của tôi, nấm tươi không đủ bán cho các nhà hàng trong tỉnh thì lấy đâu ra nấm phơi khô, chế biến…”.
 
Nghề không thay đổi sau hàng chục năm
 
Mặc dù ngành nấm có nhiều thuận lợi như vậy, song những mô hình quy mô lớn, chuyên nghiệp hóa như ông Hương, ông Mười chỉ đếm được trên đầu ngón tay, chủ yếu người dân vẫn làm theo kiểu “tận dụng”, tức mỗi nhà trồng vài chục đến vài trăm m2 nên năng suất, chất lượng đều thấp. Theo đánh giá của những người lâu năm trong nghề, ngành nấm nước ta còn quá yếu kém, mọi khâu sản xuất đến chế biến, tiêu thụ vẫn hết sức rời rạc và tụt hậu rất xa so với các nước như Trung Quốc, Hàn Quốc… 
 
Trao đổi với phóng viên NTNN, ông Phạm Đồng Quảng – Phó Cục trưởng Cục Trồng trọt (Bộ NNPTNT) cho biết: “Đúng là ngành sản xuất nấm (gồm nấm ăn, nấm dược liệu) nước ta còn rất hạn chế, bởi chưa có sự liên kết trong nghiên cứu, tổ chức sản xuất, chế biến hay tiêu thụ. Nước ta cũng có quá ít chủng loại nấm, trong đó phía Nam chủ yếu trồng nấm rơm, mộc nhĩ; phía Bắc trồng nấm sò, mỡ, nấm hương, linh chi… Các loại nấm chất lượng cao như bào ngư, kim châm mới đang trồng thử”. Theo ông Quảng, hiện sản lượng nấm tươi cả nước mới đạt khoảng 280.000 tấn/năm, kim ngạch xuất khẩu trên 90 triệu USD, đây là con số quá khiêm tốn so với tiềm năng dồi dào của ngành. 
 
Theo đánh giá của Bộ NNPTNT, mỗi năm nước ta có tới 40 triệu tấn phế thải nông nghiệp. Nếu chỉ cần dùng 10-15% lượng phế thải này vào trồng nấm là có thể tạo việc làm cho 1 triệu lao động, thu về hàng chục nghìn tỷ đồng.
 
“Việt Nam bắt đầu trồng nấm từ những năm 1970, nhưng suốt từ đó đến nay vẫn phát triển theo kiểu tự phát, quy mô nhỏ, việc cơ giới hóa chuyển biến rất chậm. Đặc biệt là nghiên cứu về sâu bệnh nấm, cải tiến quy trình canh tác gần như chưa được quan tâm” – ông Quảng cho biết thêm.
 
Một hạn chế nữa, đó là nhiều người trồng nấm vẫn coi đây là nghề phụ, làm theo kiểu được chăng hay chớ nên chưa có đầu tư thích đáng cho cây nấm cả về vốn và kỹ thuật. Ông Lê Hồng Vinh – Phó Giám đốc Trung tâm Công nghệ sinh học thực vật (Viện Di truyền nông nghiệp) – đơn vị cung ứng giống nấm hàng đầu cả nước thẳng thắn nói: “Điểm yếu nhất của ngành nấm nước ta là sản xuất thiếu chuyên nghiệp, chủ yếu trồng theo mùa vụ, phong trào. Vì thế mà sản phẩm khi thừa khi thiếu. Tôi biết có rất nhiều siêu thị muốn bán nấm, nhưng các trang trại, gia trại lại không đảm bảo cung ứng đủ số lượng, chủng loại theo yêu cầu của họ, vì thế mà lỡ mất bao nhiêu cơ hội…”. 
 
Đánh giá về khả năng phát triển ngành nấm nước ta, TS Nguyễn Trí Ngọc- Viện trưởng Viện Nghiên cứu nông lâm nghiệp Thành Tây cho rằng: “Nấm là loại cây trồng rất nhạy cảm với các yếu tố môi trường như nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng, sâu bệnh… Do đó, nếu người sản xuất không nắm vững quy trình kỹ thuật, coi việc trồng nấm dễ như trồng rau thì hiệu quả kinh tế sẽ thấp. Vì vậy, trồng nấm phải được coi là một nghề, và nghề này cần phải có sự đầu tư đồng bộ về tri thức, kinh tế và quyết tâm cao mới mong phát triển bền vững”.

Nguồn tin: Dân Việt